Web Counter
Về ngang đây nghe cỏ cây tình tự
Những lời tình như gió thoảng trăm năm Đã bay lên từ nỗi nhớ âm thầm Và quyện lấy hồn thơ đang thổn thức Anh ngồi xuống trong mùa hè oi bức Thấy em về thấp thoáng một dòng sông Nước tình yêu chờ tưới mát nương đồng Cho tư tưởng mọc ra bài thơ mới Từ ngày cũ tâm tình riêng gửi tới Chỉ vài hàng cũng biển động hồn anh Chưa gặp nhau, thương nhớ đã đâm nhành Thành cây lá che ngang trời nắng hạ Chiều tháng bảy mang cơn buồn rất lạ Bước chân nào về sa mạc không hay Em còn không trên thành phố cuối ngày Có nghe chút khát khao dòng thơ cũ ? Anh lên dốc thấy chiều đang đi ngủ Bóng em còn lãng đãng cuối chân mây Như vầng trăng chênh chếch giữa đời này Khi đêm xuống hồn anh chiều tháng bảy
Đỗ Hồng